Chiêu Anh/Cong Pham
Xin
giới thiệu bài viết của một chiến hữu ghi lại nhân ngày QL.VNCH 19/6 .
Hồi
ký của một chiến sĩ xuất sắc về tham dự ngày Quân Lực 19/6/1973
Hình chụp tại Sài Gòn Tửu Lầu ngày 18 tháng 6 năm 1973:
Tr/úy KB
Nguyễn Vân Cư và cô Vũ Lan thuộc Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương
Cục Chính Huấn
QLVNCH
Tháng
6 năm 1973, đại úy Nguyễn Thường Hưởng Chi đoàn trưởng Chi đoàn 3/15 Thiết kỵ,
thuộc Thiết đoàn 15 Kỵ Binh, Lữ Đoàn III Xung Kích, đã đề cử tôi, trung úy Nguyễn
Vân Cư, chức vụ Chi đoàn phó, Chi đoàn 3/15 Thiết kỵ là một Chiến Sĩ Xuất Sắc của
đơn vị, được phép về Thủ Đô Sài Gòn tham dự ngày Quân Lực 19 tháng 06 năm 1973.
Thành tích của cá nhân tôi được đơn vị xét về chiến công, về quá trình hoạt động
trong đơn vị, về quân phong , quân kỷ, quân vụ… đã được Trung tá Thiết Đoàn Trưởng,
Thiết Đoàn 15 Kỵ Binh và Chuẩn tướng Tư Lệnh Lữ Đoàn III Xung Kích thông qua.
Thật
là bất ngờ! Một niềm hãnh diện và vui sướng tràn ngập tận đáy lòng khi các anh
em kỵ binh các cấp của chi đoàn đến chúc mừng tôi với những cái xiết tay thật
thân mật. Tôi có cảm tưởng mình như đang trong một giấc mơ và… giấc mơ nay đã
trở thành sự thật!
Cầm
sự vụ lệnh trên tay có dấu ấn ký của Chuẩn tướng Trần Quang Khôi Tư Lệnh Lữ
Đoàn III Kỵ Binh, và được đại úy Nguyễn Thường Hưởng, Chi Đoàn Trưởng cấp cho một
chiếc xe Jeep A2 về trình diện Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp, bản doanh đóng tại Gò Vấp
Gia Định mà lòng tôi cảm thấy như hồn sắp bay bổng tận mây xanh. Tâm trạng vô
cùng xao xuyến, rộn rã, hân hoan… khó mà diễn tả hết được!
Tôi
trình diện phòng 5 Bộ Chỉ Huy Thiết Giáp lúc 8 giờ sáng ngày 17 tháng 6 . Lúc bấy
giờ, tại đây đã có 3 kỵ binh khác đơn vị cũng được đề cử là Chiến Sĩ Xuất Sắc
đã trình diện trước đó vài phút . Những kỵ binh này có lẽ từ các đơn vị Thiết
Giáp của các vùng chiến thuật gởi về. Sau khi chào hỏi và bắt tay thân mật, một
vị Trung tá (tôi không nhớ tên) Trưởng Phòng 5 BCH/TG đưa mắt nhìn chúng tôi từ
trên xuống dưới, ông mĩm cười thông cảm. Vì… chưa có anh chàng kỵ binh nào… kịp
hớt tóc, cạo râu,…quần áo còn dính đầy bụi đỏ hành quân vì chưa có thời gian giặt
giủ, và trông giống….như…là…lính…bụi đời!
Ông
cho biết bốn người chúng tôi thuộc đơn vị của 4 Lữ Đoàn Kỵ Binh của vùng I,
vùng II, vùng III, và vùng IV chiến thuật được đề cử là Chiến Sĩ Xuất Sắc, và
được đơn vị gởi về Thủ Đô để tham dự Ngày Quân Lực 19 tháng 06 năm nay (1973).
Ngoài ra, còn có những anh em kỵ binh khác của các Thiết đoàn trực thuộc các Sư
Đoàn Bộ Binh trên toàn quốc cũng đã về trình diện trong những ngày trước và đã
được BCH/TG chuyển đến trại Chiến Tranh Chánh Trị Nguyễn Trãi rồi.
Vì
không còn đủ thời gian để thăm hỏi , trò chuyện, nên ông trung tá trưởng phòng
chỉ hướng dẫn một cách khái quát về những gì cần phải làm trong những ngày giờ
sắp tới. Sau đó, ông trao cho mỗi người một phong bì trắng, trong mỗi phong bì
có 5.000 đồng tiền giấy năm trăm hình con cọp mới toanh .“Đây là phần quà của
Chuẩn Tướng Lý Tòng Bá, Chỉ Huy Trưởng Thiết Giáp Binh gởi tặng các anh”. Ông
nói.
Những
thủ tục giấy tờ cần thiết đã làm xong, ông liền gọi tài xế xe Jeep của ông vào
trình diện và căn dặn anh ta một vài điều cần phải làm, sau đó ông vui vẻ mời
chúng tôi lên xe để chuyển về trại Nguyễn Trãi, Thánh Tổ của ngành Chiến Tranh
Chánh Trị /QLVNCH.
Mặc
dù miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ đang là thời tiết của mùa mưa, nhưng bầu trời
của vùng Thủ Đô Sài Gòn trong thời điểm này trông sao đẹp quá! Không có một cơn
mưa lớn, nhỏ nào đổ xuống thành phố và vùng phụ cận. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi
xuyên qua cành cây kẽ lá của những cây bàng, cây me…được trồng dọc hai bên đường,
làm thành những vết trắng đen lốm đốm in lên mặt đường nhựa trông giống như màu
áo bông dù của lính. Thời tiết oi bức của thành phố Sài Gòn cũng bị xua đuổi bởi
những cơn gió nồm thoáng qua vô cùng mát mẻ. Thỉnh thoảng một vài cụm mây xám
kéo đến định che lấp vần thái dương nhưng cũng bị những làn gió mạnh thổi đi
nơi khác.
Từ
thôn quê cho đến thành thị, từ vùng ngoại ô đến trung tâm Thủ Đô , nói khác hơn
là toàn cõi miền Nam Việt Nam thời bấy giờ, người ta cảm thấy như có cái gì mới
lạ. Những tư gia, phố xá, công sở, trường học, cơ xưởng, hay xe đò khách , xe gắn
máy, thuyền tàu.…. đều có treo hoặc sơn vẽ lá cờ vàng ba sọc đỏ, lá cờ biểu
tương cho sự yêu chuộng tự do, dân chủ, và nhân quyền …của đồng bào miền Nam
đang tung bay phất phới theo làn gió nhẹ. Hầu hết các dãy phố, các công tư sở,
các tư gia …được sơn phết, quét vôi lại sạch sẽ, mới mẻ… người ta có cảm tưởng
giống như ngày Tết Nguyên Đán sắp đến. Những đại lộ , xa lộ, đường một chiều,
đường hai chiều… đều được vẽ lại những lằn sơn trắng , sơn vàng phân biệt ranh
giới cho xe chạy để tránh bớt tai nạn có thể xẩy ra trong những ngày mà toàn
dân thủ đô và vùng phụ cận tuông ra đường hân hoan chào mừng ngày Quân Lực.
Riêng tại trung tâm thành phố Sài Gòn và xung quanh khu vực chợ Bến Thành hầu hết
các nẻo đường sẽ có diễn binh các cửa ra vào đều bị đóng chận bởi những rào cản
của sở Cảnh Sát Thủ Đô, và được thông báo cấm tất cả các loại xe di chuyển từ 8
giờ tối ngày 18 cho đến giữa trưa ngày 19 tháng 6 năm 1973. Những đoạn đường
này sẽ được mở lại khi nào cuộc diễn binh của các đơn vị quân đội chấm dứt…
Chiếc
xe Jeep chở 4 anh em kỵ binh chúng tôi dừng trước cổng trại Nguyễn Trãi, người
tài xế xuống xe và trình sự vụ lệnh cho người gác cổng. Một vị sĩ quan trực hướng
dẫn chúng tôi vào một hội tường rộng rãi của trại. Trong hội trường đã có chừng
khoảng trên 50 quân nhân các cấp đã đến trình diện trước, tất cả đang cười nói
chào hỏi với nhau thật nhộn nhịp. Khi thấy chúng tôi vừa bước vào cửa , sự ồn
ào hầu như ngưng đọng, họ đưa mắt nhìn ra cửa như muốn tìm xem những anh chàng
lính mới đến thuộc đơn vị nào, binh chủng nào? Trong chốc lát không khí trở lại
ồn ào nhộn nhịp như cũ sau những câu chào hỏi xã giao và những cái xiết tay thật
thân mật
Tôi
đưa mắt nhìn lướt qua khối người đang cười nói trò chuyện trong hội trường để
tìm kiếm xem có anh chàng nào quen cùng khóa, cùng quê, hoăc cùng đơn vị, hay
cùng gặp nhau trên chiến trường trong lúc phối hợp hành quân,.… nhưng không tìm
thấy một ai quen biết. Tất cả mọi người đều xa lạ, nhưng chốc lát đã thân quen
vì… tất cả là “huynh đệ chi binh”. Những anh chiến sĩ hiện diện mang màu áo của
đủ mọi quân binh chủng như Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Đông Quân, Sư
Đoàn Bộ Binh , Biệt Kích, Thiết Giáp, Pháo Binh, có cả những anh lính Địa
Phương Quân, Nghĩa Quân từ các tiểu khu xa xôi được đơn vị tuyển chọn gởi về. Tất
cả những người lính hiện diện tại đây có cấp bậc, binh chủng, đơn vị khác nhau,
nhưng vẫn có những nét đặc biệt gần giống nhau vì anh chàng nào cũng có một mái
tóc dài phủ tai, phủ cổ, râu ria lởm chưởm chưa kịp cạo hớt, quần áo còn dính đầy
bụi đất hành quân, nước da sạm nắng trông có vẻ …lính bụi đời! Nét kiêu hùng
dũng cảm của những người chiến sĩ từ chiến tuyến trở về thành phố để tham dự
ngày Quân Lực không thể giấu diếm, nó được thể hiện qua những bộ quần áo trận
đã phai màu vì những tháng năm dài mưa nắng, hoặc trên ngực áo mang đầy những
huy chương đủ loại được đơn vị ban thưởng mỗi khi lập được chiến công
Một
vị thiếu tá và một trung úy có mang phù hiệu Chiến Tranh Chánh Trị của trại
Nguyễn Trãi bước vào, trên tay cầm những xấp hồ sơ giấy tờ, bước lên sân khấu
có bục thuyết trình cầm micro lên tiếng mời tất cả các anh em quân nhân ngồi xuống
những hàng ghế sắp sẳn, yêu cầu giữ im lặng. Sau những lời chào hỏi xã giao, vị
trung úy CTCT điểm danh từng người hiện diện, kế đến vị thiếu tá hướng dẫn anh
em các nghi thức sinh hoạt, cũng như lịch trình diễn tiến trong những ngày sắp
tới.
Độ
khoảng nửa giờ sau, họ hướng dẫn tất cả anh em quân nhân qua một phòng khác.
Nơi đây đã có sẳn hơn mười anh thợ hớt tóc, tay cầm sẳn một cái tông-đơ hớt tóc
và một cái dao cạo râu …vui vẻ…”chào đón” anh em! Trên sàn xi măng người ta thấy
còn đầy ấp những râu tóc bị cạo cắt chưa kịp thu quét. Không cần phải suy đoán,
ai cũng thừa hiểu rằng chắc chắn đã có nhiều anh chiến sĩ từ chiến trận về
trình diện vào những ngày trước, đã được mấy anh lính “thợ cạo” tình nguyện “dọn
dẹp” sạch sẽ, gọn ghẻ mái tóc và hàm râu lởm chưởm… bụi đời của những anh chàng
lính…rừng với thời gian ít ỏi ngoài chiến trường khó có thể “dọn dẹp …sạch sẽ”
được !
Một
khoảng thời gian ngắn, một giờ đồng hồ, tất cả những mái tóc …dài phủ ót, và những
đám râu ria moc…mất trật tự của những chàng chiến sĩ mới đến cũng đồng chung số
phận rụng rơi lả chả trên sàn xi măng của phòng hớt tóc dã chiến của doanh trại!
Những chàng lính trận dạn dày sương gió bây giờ đã trở thành những anh chàng
“tân binh” như vừa mới nhập ngũ thi hành quân dịch ở Trung Tâm 3 Tuyển Mộ và Nhập
Ngũ để chuẩn bị chuyển sang Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung! Trông các anh
cũng đẹp…trai ra phếch!
Trong
khi các anh “thợ cạo” đang thi hành nhiệm vụ sửa sang “sắc đẹp” cho các chiến
sĩ, một số khá đông các phóng viên báo chí , truyền thanh, truyền hình, các cơ
quan truyền thông của chính phủ hoặc tư nhân đến để quay phim , làm phóng sự,
và phỏng vấn… Đặc biệt trong số các cơ quan truyền thông hiện diện, tôi nhận thấy
có đài truyền hình, truyền thanh quân đội, và chương trình Dạ Lan,… Dạ Lan, một
em gái hậu phương lúc nào cũng sẵn sàng chia sẻ những tâm trạng buồn vui của đời
lính trong những đêm dài trên làn sóng phát thanh quân đội. Hôm nay, cô Dạ Lan
có vẻ rất bận rộn hơn, cô lăn xăn thăm hỏi và phỏng vấn từng anh chiến sĩ về lý
lịch, đơn vị phục vụ, quá trình hoạt động, thành tích chiến đấu… với mục đích để
vinh danh người lính Quân Lực VNCH trong chương trình phát thanh của cô vào mỗi
buổi tối.
Sau
khi hớt tóc cạo râu và tắm rửa sạch sẻ, tất cả các chiến sĩ được vị sĩ quan phụ
trách hướng dẫn đến phòng quân nhu. Tại đây, các anh quân nhân thợ may nhanh nhẹn
cắt đo tùy theo màu áo trận của quân binh chủng cho mỗi người 2 bộ quân phục 4
túi và được cấp phát một đôi giầy “máp” đen bóng loáng. Anh nào có tên trong
danh sách được đi du lịch ở Đài Loan thì được may thêm một bộ “vét-tông” và
lãnh thêm một túi hành lý xách tay lớn.
Sau
bửa cơm trưa và nghỉ ngơi tại trại, khoảng 2 giờ chiều, chúng tôi được vị trung
úy phụ trách đọc tên cho lên xe buýt quân đội đang đậu chờ trước sân hội trường
để phân phối đến những khách sạn lớn, sang trọng và nỗi tiếng nhất quanh trung
tâm Thủ Đô Sài Gòn như khách sạn Continental, Majestic, Palace, Đồng
Khánh…(không nhớ hết tên khách sạn). Theo sự hiểu biết của tôi thì có khoảng 10
khách sạn xung quanh Thủ Đô dành riêng cho 300 Chiến Sĩ Xuất Sắc thuộc các quân
binh chủng trên toàn quốc, khoảng 100 chiến sĩ bị V.C. bắt làm tù binh được
trao trả sau hiệp định Ba-Lê, và khoảng 200 chiến sĩ thuộc ngành Cảnh Sát Quốc
Gia, Nghĩa Quân và Nhân Dân Tự Vệ … ở trọ miển phí suốt những ngày tham dự lễ tại
Thủ đô Sài Gòn. Tổng số có khoảng hơn 600 Chiến Sĩ Xuất Sắc trên toàn quốc do
các đơn vị đề cử và được tuyển chọn về Thủ Đô để tham dự ngày Quân Lực 19 tháng
6 năm 1973.
Chúng
tôi, một nhóm 30 người được xe buýt quân đội đưa tới khách sạn Palace, tọa lạc
gần bến Bạch Đằng. Những cô tiếp viên trẻ đẹp duyên dáng với những chiếc áo dài
màu xanh da trời, niềm nở, tươi cười chào đón và hướng dẫn đến các phòng trọ.
Tôi
và ba chiến hữu khác được một cô tiếp viên hướng dẫn lên lầu 9 phòng số 7.
Chúng tôi bốn người ở chung một phòng có 2 chiếc giường nệm đôi. Chung phòng với
tôi có một chiến hữu kỵ binh thuộc Lữ Đoàn I Quân Khu I. Anh Trung là một Hạ Sĩ
Quan, được thăng cấp đặc cách mặt trận 2 lần trong năm , mang cấp bậc thượng sỉ
nhất ! Thành tích của anh là đã bắn hạ nhiều chiến xa T54 của việt cộng trong
trận đánh phối hợp với Thủy Quân Lục Chiến tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị mùa hè
đỏ lửa 1792. Ngoài anh Trung, còn có 2 anh chàng pháo thủ (không nhớ tên) cấp bậc
thiếu úy, thuộc binh chủng Pháo Binh Vùng I Chiến thuật…
Lần
đầu tiên được ở trọ trong một phòng ngủ của một khách sạn sang trọng giữa trung
tâm Thủ Đô Sài Gòn , chúng tôi vô cùng bở ngở và xa lạ! Máy điều hòa không khí
chạy 24/24, điện thọai, TV màu, thang máy, giường nệm , vải ra trắng trải giường…đều
là những thứ đắt tiền mà… “tiền lính” khó mà …”tính liền” được!. Chúng tôi cảm
thấy vô cùng thoải mái và an bình khi đặt lưng xuống “đánh một giấc ngủ” cho đến
trời sụp tối để tạm quên đi những ngày tháng chiến đấu không mệt mỏi trên chiến
trường.
Khoảng
6 giờ chiều, một trung úy và hai quân nhân thuộc đơn vị Chiến Tranh Chánh Trị
có trách nhiệm giúp đở, hướng dẫn các anh Chiến Sĩ Xuất Sắc ở khách sạn Palace,
đến gõ cửa, mang đến mỗi người chúng tôi 2 bộ quần áo trận 4 túi mới toanh vừa
mới may xong và ủi hồ thẳng nếp, một tấm vải băng-rôn màu đỏ bề ngang khoảng 1
tấc, dài 1 thước, có viết lên hàng chữ lớn bằng sơn trắng “Chiến Sĩ Xuất Sắc
1973” để choàng xéo từ vai phải đến hông trái (xem hình chụp), một phù hiệu gắn
vào túi áo có hình người lính VNCH đang cầm súng giơ cao reo mừng chiến thắng.
Chúng tôi rất lấy làm danh dự và hảnh diện mang những thứ này trên nguời mỗi
khi rời khỏi khách sạn.
Ngày
18 tháng 6. Buổi tiệc đầu tiên do Hội Đồng Nghị Viên Thành Phố Sài Gòn khoảng
đãi lúc 12 giờ trưa tại nhà hàng Sài Gòn Đại Tửu Lầu. Nhân dịp này, ông Đô Trưởng
Sài Gòn thay mặt đồng bào Thủ Đô đọc diễn văn chào mừng ngày hội ngộ, và gởi lời
cám ơn đến tất cả các anh chiến sĩ QLVNCH đã hy sinh cuộc sống riêng tư, cầm
súng bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, chống lại sự xăm lăng của Công Sản Bắc Việt, đem
lại sự an vui, thanh bình cho toàn dân miền Nam nói chung, và cho đồng bào đang
sinh sống tại thủ đô Sài Gòn nói riêng. Sau đó, ông nhờ những nhân viên phụ
trách trao cho mỗi anh Chiến Sĩ Xuất Sắc một bao thơ có 10.000$ do đông bào thủ
đô gởi tặng. Ban nhạc Tam Ca 3 Con Mèo và toàn thể anh chị em nghệ sĩ thuộc Cục
Chính Huấn QLVNCH giúp vui về phần văn nghệ. Trong buổi da tiệc ngắn ngủi và
vui vẻ này, tôi đã bất ngờ quen biết được một em gái hậu phương, đó là cô Vũ
Lan, Tiểu đoàn 30 CTCT, KBC 4136, trực thuộc Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương, Cục
Chính Huấn, Quân Lực Việt Nam Công Hòa. Một mối tình thầm lặng giữa “Nàng Ca Sĩ
Cục Chính Huấn Vũ Lan và chàng Thiết Kỵ 3/15” đã kéo dài cho đến ngày “đứt
phim” 30 tháng Tư, năm 1975 mới …tan vở…!!!…
Khoảng
4 giờ chiều cùng ngày, đoàn xe buýt quân đội đưa toàn thể các anh Chiến Sĩ Xuất
Sắc đến Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa để tham dự Lễ Truy Điệu cho các Chiến Sĩ
QLVNCH đã vị quốc vong thân. Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm đến chủ tọa buổi lễ.
Ngoài ra, còn có Đại Tướng Cao Văn Viên, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa, các vị Tướng lãnh quân đội, các vị Đơn Vị Trưởng của các quân binh chủng
đều có mặt. Bầu trời đang trong vắt, đột nhiên có những cụm mây xám đen to lớn
theo làn gió mạnh kéo đến che kín vần thái dương, khiến cho quang cảnh xung
quanh vùng trời Nghĩa Trang lúc bấy giờ trở nên âm u, lạnh lẽo, và buồn tẻ…. Ngọn
lửa thiêng được Thủ Tướng và các Tướng lãnh đốt lên trên cái lư hương bằng đồng
rất lớn đặt trước ngôi mộ chung của Nghĩa Trang Mọi người hiện diện có linh cảm
rằng những anh linh của các chiến sĩ QLVNCH vì nước quên thân đang tập trung
quanh ngọn lửa hồng để tìm chút hơi ấm. Buổi lễ thật xúc động qua nghi thức
chào kính và hát bài Quốc Ca, lễ đặt vòng hoa, lễ truy điệu Chiến Sĩ Trận Vong
và lễ niệm hương trước Đài Tưởng Niệm . Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm, các vị Tướng
lãnh và các vị lãnh đạo tinh thần các Tôn Giáo như: Phật Giáo , Công Giáo, Cao
Đài, Hòa Hảo…. đứng nghiêm trang và lâm râm khấn nguyện .
Rời
Nghĩa Trang khoảng 6giờ 30 chiều, toàn thể các anh Chiến Sĩ Xuất Sắc được xe
buýt chuyển đến nhà hàng Continental để tham dự buổi tiệc ăn tối do các vị Dân
Biểu Hạ Nghị Viện của Quốc Hội Việt Nam Cộng Hòa khoảng đãi. Biệt Đoàn Văn Nghệ
Trung Ương với các ca nhạc sĩ nỗi tiếng phối hợp cùng ban nhạc AVT phụ trách
văn nghệ cho buổi dạ tiệc. Mỗi anh Chiến Sĩ cũng nhận được một món quà tiền mặt
10.000$ do Quốc Hội Hạ Nghị Viện gởi tặng.
Ngày
19 tháng 6. Đây là ngày lễ chánh thức của Quân Lực Quân Lực VNCH. Hôm nay bầu
trời vùng thủ đô rất quang đảng, không có một áng mây đen nào lãng vãng trên
vùng trời Sài Gòn, tiên đoán thời tiết đã báo trước rằng trời sẽ không có mưa
trong ngày này. Tất cả các anh Chiến Sĩ Xuất Sắc được xe buýt đưa đến vị trí
hành lễ lúc 8 giờ sáng, và được ngồi cạnh khán đài danh dự dành riêng cho Tổng
Thống, phó Tổng Thống, các vị Quan Khách ngoại quốc, và các vị Tướng Lãnh quân
đội.
Quang
cảnh xung quanh những đoạn đường mà đoàn hùng binh QLVNCH sắp diễn hành ngang
qua các khán đài thật là nhộn nhịp. Ngồi trên khán đài quan sát hai bên những
con đường của khu vực diễn hành thuộc trung tâm Thủ Đô gần chợ Bến Thành, người
ta thấy có những đoạn đường dài hơn 1 cây số đối diện với khán đài, rất đông đảo
đồng bào đến từ vùng thủ đô và các tỉnh lân cận để tham dự ngày diễn binh , số
người tham dự có thể lên đến nhiều chục ngàn. Họ đến sớm hơn giờ diễn hành 2 hoặc
3 giờ đống hồ để giành chổ tốt.
Những
ông già bà lão mặc quốc phục cổ truyền bắt ghế kiên nhẩn ngồi chờ, những cô gái
tha thướt với những chiếc áo dài đủ màu sắc sặc sở nhởn nhơ như đàn bướm lượn,
những cậu trai trong bộ âu phục chỉnh tề cười nói huyên thuyên , những trẻ em
khép nép bên mẹ với ánh mắt ngở ngàng trước đám đông , những chiến hữu đủ mọi
binh chủng với bộ quân phục gọn gàn, nét mặt hân hoan hớn hở chào hỏi các đồng
đội…Họ đứng thành nhiều hàng dọc hai bên đường; họ đứng trên những bao lơn của
những phố lầu cao, họ đứng trên những khán đài được thiết lập hai bên con đường
có diễn binh.v.v… thậm chí có một số trẻ em leo trèo lên những cây trụ điện cao
để nhìn dễ dàng hơn, nhưng bị các nhân viên phụ trách an ninh, trật tự “mời xuống”
vì sợ tai nạn có thể xẩy ra. Tất cả đều chấp hành nghiêm chỉnh luật lệ của
thành phố, nên suốt buổi lễ không có chuyện gì đáng tiếc xẩy ra.
Những
ký giả, phóng viên, báo chí ,truyền thanh, truyền hình, quốc nội cũng như các
cơ quan truyền thông ngoại quốc lăn xăn …làm phóng sự, quay phim , chụp ảnh khiến
cho quang cảnh buổi lễ càng thêm náo nhiệt Những bong bóng lớn có in hình lá quốc
kỳ nền vàng ba sọc đỏ , những biểu ngữ có viết chữ “Toàn Dân Hân Hoan Chào Mừng
Ngày Quân Lực 19/06 “ hay “Toàn Dân Vinh Danh Chiến Sĩ QLVNCH” được giăng mắc dọc
hai bên những dãy phố và những cây trụ điện đã làm cho buổi lễ càng thêm long
trọng.
Các
anh Chiến Sĩ Xuất Sắc trong bộ quân phục 4 túi đủ mọi binh chủng sắp thành hai
hàng dọc, bước chầm chậm lên khán đài. Tiếp đến các vị Tổng Thống, Phó Tổng Thổng,
các vị Bộ Trưởng, các vị Tướng Lãnh, các Quan Khách Ngoại Quốc, các Đơn Vị Trưởng
của các quân binh chủng.v…v.. duyệt hàng quân danh dự rồi lần lượt tiến vào lễ
đài theo điệu nhạc hùng ca được trổi lên bởi đoàn Quân Nhạc Quốc Gia, hòa lẫn
những tràng pháo tay và tiếng hoan hô vang vội của hằng chục ngàn đồng bào tham dự.
XIN BẤM "READ MORE" ĐỂ ĐỌC TIẾP