Showing posts with label TPB.VNCH -Dòng Chúa Cứu Thế. Show all posts
Showing posts with label TPB.VNCH -Dòng Chúa Cứu Thế. Show all posts

Monday, April 15, 2024

SỰ THẬT VỀ CHƯƠNG TRÌNH TRI ÂN TPB-VNCH BỊ BUỘC CHẤM DỨT

 


Tác giả :Văn Nam.
Nguồn:  Saigon Nhỏ


Sự kiện chương trình Tri Ân Thương Phế Binh – Việt Nam Cộng Hòa (TPB) phải chấm dứt ở Sài Gòn, trong nhiều ngày đã đem lại sự buồn bã và tiếc nuối cho nhiều người, kể cả những câu hỏi dồn dập cần được giải đáp.

Chương trình TPB ngừng hoạt động từ Tháng Tư 2024, thật sự là một nỗi buồn của hơn 5000 quý ông. Chắc chắn không phải vì món quà nhỏ hàng năm, định kỳ… mà là nỗi đau của những con người đang bị chà đạp trong xã hội, bị miệt thị nhưng bất ngờ được bàn tay chia sẻ của các quý linh mục của Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế 38 Kỳ Đồng một thời, kéo họ ra khỏi bóng tối của xã hội, xem họ như những con người.

Lời khẳng định của một linh mục giấu tên cho hay, chương trình TPB ngừng hoạt động do khó khăn ngân sách là có, nhưng “chuyện đó không khó bằng mọi hoạt động cho chương trình này bị ngăn chận, gây khó từ nhà cầm quyền”. Các thiện nguyện cũng cho biết hoạt động của họ luôn bị theo dõi, đe dọa từ những chỗ phát quà, cho đến về nhà cũng bị công an địa phương gọi xét hỏi.

Trong danh sách phát Quà Xuân 2024, có một số quý ông ở Bình Thuận, Quảng Ngãi, Quảng Trị, Bình Định, Sài Gòn… đột nhiên từ chối nhận, dù đã là thành viên nhận quà quen thuộc nhiều năm nay. Trao đổi với báo Sài Gòn Nhỏ, một quý ông cho biết ông chọn xin thôi nhận quà vì quá mệt mỏi với công an khu vực và an ninh chìm. Khi có tin đoàn thiện nguyện sẽ đến phát quà, ông đã bị an ninh đến đe dọa là không được tụ họp nhận quà. Vào năm trước, khi nhận quà thì công an đi nhiều thành phần đến tra hỏi và tịch thu. Vì gia đình lo lắng nên ông quyết định không nhận quà nữa. “Món quà chỉ là niềm vui chứ không phải nuôi sống tôi, nhưng tôi còn gì ngoài niềm vui ở tuổi này và mang thân phận TPB-VNCH?”, quý ông này nói qua điện thoại viễn liên cho biết.

Công việc vận động cho ngân sách hàng năm để phục vụ cho các quý ông TPB, luôn gặp khó khăn. Tháng Mười 2022, linh mục Trương Hoàng Vũ từ Giáo xứ Cần Giờ lên đường đi sang Mỹ để tiếp xúc với các cộng đồng người Việt hải ngoại, nhằm vận động các nguồn giúp đỡ cho ngân sách từ thiện năm nay, nhưng ông đã bị an ninh CSVN chặn lại ở sân bay, và bị cấm xuất cảnh mà không có lý do rõ ràng.

Đây không phải là sự ngăn cấm vu vơ, nhiều linh mục xuất ngoại có liên quan đến hoạt động gây quỹ TPB đều bị công an làm khó ở địa phương, cấm xuất cảnh. Năm 2017, linh mục Nguyễn Ngọc Nam Phong bị cấm xuất cảnh vô thời hạn vì hay lên tiếng ủng hộ chương trình TPB. Bên cạnh đó, ông còn là một trong những tiếng nói mạnh mẽ chống lại những bất công, những khuyết tật trong xã hội Việt Nam hiện nay, và lên tiếng đấu tranh cho nhân quyền, cho sự thật, cho công lý và cho những người thấp cổ bé miệng.

Năm 2011, linh mục Định Hữu Thoại cũng bị cấm xuất cảnh. Công an chỉ nói rằng ông không được ra khỏi Việt Nam vì “lý do an ninh”. Trả lời báo chí ngoài Việt Nam, linh mục Thoại lúc đó nói rằng “tôi nghĩ có lẽ việc tôi lên tiếng cho những vấn đề tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, và việc tôi giúp cho chương trình thương bế binh VNCH, hỗ trợ cho các thương bế binh miền trung. Ở đây hoàn cảnh còn khắc nghiệt hơn ở Sài gòn, lần nào tôi đi phát quà cho thương phế binh cũng gặp khó khăn, tôi nghĩ đó cũng là lý do mà họ tiếp tục chặn không cho tôi xuất cảnh”.

Việc sách nhiễu các thiện nguyện viên thường xuyên, khiến số người tham gia hoạt động tri ân TPB ngày càng ít. Một trong những sự kiện tiêu biểu là vào ngày 29 Tháng Mười Hai, 2023, khi các Thiện Nguyện Viên (TNV) của chương trình TPB đang trao Quà Xuân 2024 cho những TPB đầu tiên của tỉnh Vĩnh Long tại một quán nước ven đường, thì ngay lập tức bị an ninh ập đến bao vây. Một nữ TNV bị đưa về đồn công an tỉnh Vĩnh Long để tra khảo.
Dù tang vật chỉ là quà và một món tiền nhỏ, nhưng nữ TNV này bị công an thẩm vấn, đe dọa suốt một ngày. Khi không hỏi được gì hơn thì họ thu giữ tất cả những vật dụng trên người, bắt nữ TNV này cởi áo khoác và giầy vớ, lục tung tất cả những thứ trong túi xách, thu giữ tiền bạc, điện thoại và kiểm tra các cuộc gọi và tin nhắn. Cuối ngày, nữ TNV này được về, sau khi phải ký vào biên bản cam kết không được tham gia phát quà cho các quý ông TPB.

Từ khi chương trình Tri ân TPB bị chấm dứt từ đời của Giám tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Nguyễn Ngọc Bích (hai nhiệm kỳ từ 2018-2023), nối dài qua Giám tỉnh Nguyễn Đức Thông (2023-2027), bởi sự thỏa hiệp chặt chẽ với chính quyền, những linh mục tận lực tham gia chương trình đã bị phân đi làm việc ở nhiều nơi, bị cắt đứt liên lạc với nhau, lẫn với hoạt động Tri ân TPB. Linh mục Lê Xuân Lộc được đưa đi Hàn Quốc, linh mục Lê Ngọc Thanh được phân công về một vùng xa ở miền Tây, linh mục Đinh Hữu Thoại được đưa đi miền Trung và nay không còn nơi để phục vụ, linh mục Trương Hoàng Vũ được đưa về Cần Giờ. Thậm chí linh mục Hồ Đắc Tâm, chánh xứ Cần Giờ, khi tuyên bố phục hoạt chương trình này từ năm 2019, cũng đã bị điều chuyển đi làm mục vụ lưu động ở cao nguyên, dẫn đến việc hoạt động Tri ân TPB tàn dần vào kết cuộc hôm nay.

Mục tiêu của chính quyền CSVN, phối hợp với các linh mục thỏa hiệp, là phải biến những quý ông TPB thành những kẻ tật nguyền được thương hại, được nhà nước ra ơn giúp đỡ, và phải chấm dứt ý nghĩa “tri ân” mà linh mục Phạm Trung Thành đã đặt ra nhằm để nối kết, cảm ơn và nhìn nhận sự hy sinh của những con người trong cuộc nội chiến.

Bên cạnh đó, tin tức rò rỉ từ các sĩ quan an ninh có cảm tình với quý linh mục đã cảnh báo rằng, chương trình Tri Ân TPB-VNCH là cái gai nhức nhối của nhà cầm quyền, bắt buộc phải có kế hoạch cô lập con người hoạt động, giải tán sự tập trung hướng về của các quý ông TPB trước 2025, để chính quyền có thể ăn ngon ngủ yên trong dịp kỷ niệm 50 cưỡng chiếm miền Nam.

Fb Phạm Thanh Nghiên

https://www.facebook.com/photo?fbid=2624972967664150&set=a.118476088313863 

PREVIOUS POST:

https://mauaotran.blogspot.com/2024/04/chuong-trinh-tri-tpb-vnch-o-sai-gon.html

.

 

Monday, April 8, 2024

Chương trình Tri Ân TPB-VNCH ở Sài Gòn ngừng hoạt động 8 tháng 4, 2024 (Nam Việt)

 


Những thiện viên ngày đầu của chương trình Tri Ân TPB-VNCH (TPB-VNCH)

 

Bản tin ngắn của những người đã tận lực cho chương trình Tri Ân Thương Phế Binh VNCH ở Việt Nam, đã làm không ít người nhói lòng: Từ tháng này, hoạt động ý nghĩa và đầy tình chia sẻ này sẽ ngừng lại.

Món quà xuân 2024 khiêm tốn cho hơn 5000 quý ông thương phế binh VNCH (TPB), kéo dài từ tháng Mười Hai 2023 đến lúc này mới phát xong. Một phần vì những người thực hiện chương trình  phải vừa phát vừa tìm kiếm nguồn quỹ tiếp tục, đủ cho các ông, vừa phải di chuyển và khéo léo không bị chính quyền cản trở, sách nhiễu.

Chưa năm nào như năm nay, quỹ quà xuân TPB vô cùng khó khăn dù chỉ dự tính 3 triệu đồng một người (khoảng $120), lời kêu gọi yểm trợ được phát đi liên tục hàng tháng. Kể cả những thiện nguyện viên tham gia chương trình cũng đối diện với nhiều tình huống nguy hiểm suốt từ Quảng Trị cho đến Cà Mau. Có thiện nguyện viên đi phát quà bị chính quyền địa phương bắt về thẩm tra vô cớ, vô pháp, giam lỏng cả ngày.

 


Linh mục Trương Hoàng Vũ phỏng vấn các ông TPB-VNCH (TPB_VNCH)

 

 

Trong lời chia tay đầy buồn bã của các quý linh mục Dòng Chúa Cứu Thế phát đi, có đoạn “Nay chúng tôi xin tạm ngưng công việc này để tập trung cho sứ vụ mới. Vì vậy chúng tôi sẽ không tiếp nhận hồ sơ mới mà quý Ông TPB gửi về theo địa chỉ: Nhà thờ Cần Giờ 182/3 Đào Cử, TT. Cần Thạnh, H. Cần Giờ, TP.HCM nữa. Và xin các nhà hảo tâm cũng không gửi tiền về cho chúng tôi (linh mục Trương Hoàng Vũ) theo địa chỉ trên”.

Tên của chương trình trợ giúp cho các quý ông TPB, có tên là “Bên nhau đi nốt cuộc đời”, do linh mục Phạm Trung Thành đề xướng, đã là một sự kiện độc đáo, cảm động và đầy nghĩa khí của những người muốn vinh danh và cám ơn những con người đã để lại một phần thân thể của mình trên đất nước, chống lại sự xâm lăng của Bắc Cộng sản cho tới 1975.

“Hứa là đi cùng các ông đi nốt cuộc đời này, nhưng rồi không làm trọn vẹn được, thiệt buồn quá”, một thiện nguyện viên của chương trình nói trong sự tiếc nuối.

Một người trên trang nhà của chương trình TPB-VNCH, để lại tin nhắn bùi ngùi “Năm nào ba mình cũng nhờ tiền quà xuân này để ăn tết, tết năm nay không có cha (linh mục) cho tiền quà xuân nữa, sau này ba mình sẽ không có tiền ăn tết nữa rồi”.

Từ khi bị ngăn trở bởi chính các linh mục thỏa hiệp với chính quyền ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, Quận 3, Kỳ Đồng, chương trình thiện nguyện lừng danh chính thức có lệnh chấm dứt từ tháng Năm 2019. Các linh mục tận tâm với chương trình, và được yêu mến như Lê Ngọc Thanh, Đinh Hữu Thoại, Trương Hoàng Vũ, Lê Xuân Lộc… bị điều chuyển đi tứ tán mọi nơi. Phòng Công Lý và Hòa Bình, chỗ dựa của dân oan mọi miền ở Việt Nam, bị đổi thành “Phòng Phát triển con người toàn diện”.

 


Linh mục Phạm Trung Thành trao quà cho một quý ông TPB (TPB-VNCH)

 

 

Thời gian sau, khi nhà thờ Cần Giờ tái hoạt, nhưng đầy khó khăn do, phải cam kết với chính quyền là chỉ được hoạt động như một hoạt động từ thiện kín đáo, và nhỏ lẻ chứ không được tổ chức tập trung, linh mục Trương Hoàng Vũ đã hết sức cố gắng để duy trì nhưng mọi thứ không còn được như ý muốn.

Không chỉ riêng các thương phế binh VNCH bàng hoàng, mà chính những người tham gia phục vụ chương trình này cũng không nói nên lời. Với nhiều người, phục vụ cho những con người khốn khó này là niềm vui và ước nguyện chân thành của họ. Đặc biệt, trong bối cảnh của một nước Việt Nam với vết thương nội chiến vẫn chưa lành, sự kỳ thị với những cựu quân nhân VNCH vẫn là một chủ trương thấy rõ.

Từ năm 2022, đã có tin rò rỉ từ nội bộ chính quyền, rằng sẽ phải bằng mọi cách chấm dứt chương trình Tri Ân TPB-VNCH trước 2025, tức nhân dịp 50 năm CSVN cưỡng chiếm miền Nam tự do.

 

SOURCE:

https://saigonnhonews.com/thoi-su/viet-nam/chuong-trinh-tri-an-tpb-vnch-o-sai-gon-ngung-hoat-dong/

 

GOOGLE DRIVE's LINK by Lymha:  

https://docs.google.com/document/d/1cnA62J68l1PVrR74P0SGsuw-Xemol2krL79T1Vg3EeM/edit?usp=sharing

 

 PREVIOUS POSTS ON BLOG:

https://mauaotran.blogspot.com/search/label/TPB.VNCH%20-D%C3%B2ng%20Ch%C3%BAa%20C%E1%BB%A9u%20Th%E1%BA%BF

.

Saturday, March 4, 2023

TPB Võ Phùng Dương: Nhân vật trong bức ảnh lịch sử 30/4 qua đời

 


Tin từ Bình Phước cho hay, cựu quân nhân VNCH Võ Phùng Dương đã qua đời do tuổi già sức yếu, một phần những di chứng chiến tranh đi kèm lao động nặng nhọc suốt một thời gian dài.

Ông Võ Phùng Dương là nhân vật trong bức ảnh lịch sử về người thương binh VNCH đang chữa trị ở Tổng Y Viện Sài Gòn, đã phải chống nạng và dìu đồng đội thương tật nặng hơn mình bước ra sau khi quân Bắc Việt tràn vào, đuổi hết mọi người ra ngoài, kể cả những người đang mổ giữa chừng. Đôi mắt buồn và ngơ ngác trước sự thật quá phũ phàng của người quân nhân Võ Phùng Dương trong bức ảnh, được sử dụng nhiều trên các tờ báo nước ngoài về cuộc ngừng bắn vào buổi trưa ngày 30 Tháng Tư 1975.

Thương phế binh Võ Phùng Dương

Số quân: 74/145 811

KBC: 3506, Tiểu Đoàn 52, Liên Đoàn 31, Biệt Động Quân

tạ thế vào 23g45, ngày 3 Tháng Ba 2023, hưởng thọ 69 tuổi.


Linh cữu của ông được quàn tại nhà ở thị trấn Chơn Thành - Bình Phước, vốn là một miếng đất của ông chủ vườn thuê mướn ông từ giai đoạn "kinh tế mới", thương tình cho để cất nhà. Từ năm 1979 ông sống ở đó, trồng rau nuôi gà để mưu sinh.

Trong một phóng sự đi tìm nhân vật chứng nhân lịch sử với bức ảnh nổi tiếng, báo Saigon Nhỏ đã tìm đến nhà ông và thăm hỏi, chia sẻ và thương mến một công dân VNCH không khuất phục thời thế và cuộc đời của mình.

Lúc đó, nhắc về nguyên cớ của việc có bức hình này, ông Dương kể với giọng buồn buồn "Người chụp tấm hình đó, là bạn của chú, cũng bị đuổi từ Tổng Y Viện ra, ảnh tên Lài. Sẵn tay đang cầm cái máy Kodak, ảnh kêu tên chú rồi chụp luôn. Không ngờ tấm hình đó sống dai vậy", ông Dương nói rằng giờ cũng không biết Lài ở đâu, còn sống hay đã chết với những ngày tháng cam go không thua gì như cuộc chiến, sau cái Tháng Tư đó".

Sau năm 1975, khi có các phái đoàn quốc tế đến tìm hiểu cách ứng xử với các cựu quân nhân VNCH sau ngày 30 Tháng Tư, nhiều nhân chứng có kể về việc họ bị đẩy ra khỏi giường bệnh, bị đuổi ra đường không có thuốc men chuẩn bị cho các ngày kế. Nhưng không ai có mang giá trị lịch sử đầy sức nặng như ông Võ Phùng Dương, vì ông là người chứng kiến, là nạn nhân trực tiếp, và hình ảnh xuất hiện trên khắp thế giới.

Nhắc lại giờ phút đó, ông Võ Phùng Dương nói, suýt bật thành tiếng chửi thề, "Họ nói giọng Bắc, kêu địt mẹ chúng mày cút ra hết". Tất cả phải lặng lẽ kéo nhau ra bằng cổng sau, vì phía quân Bắc Việt không muốn bị dân chúng nhìn thấy cảnh tàn nhẫn này.

 


 

 

 



Ông Võ Phùng Dương là thương phế binh VNCH, nhưng chưa một lần ghé đến được chương trình Tri ân TPB VNCH của các Cha Dòng Chúa Cứu Thế vì xa xôi và đi đứng bất tiện. Ông nói mình chỉ muốn gặp anh em là chính, chứ đời sống thì có thể tự lo toan được. Quà hỗ trợ, ông nói là để nhường cho anh em khó khăn hơn. Sự ra đi của ông Dương cũng là điều buồn và tiếc nuối của những người có lòng với di sản VNCH và khát khao ghi lại những chứng tích lịch sử, mà chưa có cơ hội để thực hiện.

*Y Nguyên

(*) Một số hình trong đám tang của TPB Võ Phùng Dương do thân hữu TPB.VNCH ở Sài Gòn gửi cho nhà báo Nguyễn Vy Túy

Source: Fb TRI ÂN VNCH

 

Thursday, February 3, 2022

Tết với Thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà và mong ước tuổi xế chiều

 


02/02/2022

 

Các TPB VNCH họp mặt trong chương trình Tri ân Thương phê binh Việt Nam Cộng Hoà 

 

Tin mừng cho người nghèo 

Tết là quãng thời gian mà hầu như ai cũng mong chờ để được nghỉ ngơi, vui vẻ sum vầy bên gia đình; thế nhưng đối với những người thương phế binh Việt Nam Cộng Hoà (TPB VNCH), Tết năm nay đối với họ thật cũng bình lặng như ngày thường. Với họ, ở cái tuổi xế chiều, chỉ cần được bình an, không bị đau bệnh hành hạ là đủ.

Nhân dịp Tết Nhâm Dần 2022, Đài Á Châu tự do liên hệ với một số TPB VNCH trong nước và nghe các ông trải lòng về cuộc sống, hoàn cảnh và nỗi lòng hiện tại.

Mỗi người đều có một hoàn cảnh, số phận riêng, nhưng mẫu số chung của những người TPB này là họ đều mang khiếm khuyết trên cơ thể, tuổi cao, sức yếu và hoàn cảnh khó khăn.

Hầu hết các ông làm những công việc phổ thông như bán vé số dạo, bơm vá xe hay chạy xe ôm… Trong năm qua, vào thời điểm dịch bệnh COVID - 19 tăng mạnh, chính quyền cấm tất cả những công việc kiếm sống trên đường phố, khiến nhiều TPB rơi vào hoàn cảnh khó khăn, chật vật hơn.

 

Đón Tết đơn sơ

Thương phế binh Nguyễn Công Lý, 68 tuổi, ở Sài Gòn, hiện nay đi làm thuê, nếu không có việc thì chạy xe ôm kiếm thêm. Còn vợ thì đi phụ việc nhà cho người ta.

Mùa dịch vừa qua, hai người không có thu nhập mà phải nuôi thêm một đứa cháu 18 tuổi bị chậm phát triển so với các bạn cùng lứa, nên cuộc sống lại càng thêm thiếu thốn:

“Nói chung cuộc sống nó cũng bấp bênh lắm, không chạy xe được mà cũng không đi làm được. Cháu nó lại nghỉ học nữa, thành ra chú chỉ chỉ toàn là đi xin thức ăn và lương thực của bên các ban từ thiện và mấy chùa để mình ăn thôi chứ đâu có làm gì ra tiền đâu.

Về phòng trọ thì người ta cũng chỉ trừ của mình có 200.000 đồng, thiếu người ta bốn, năm tháng tiền phòng trọ. Tới giờ cũng còn nợ lại ba tháng nay đâu có tiền đóng tiền trọ.”

Không có việc làm, nhờ các linh mục Dòng Chúa cứu thế có chương trình Tri ân TPB VNCH cho gạo mà gia đình ông cầm cự được qua mùa dịch. Đến giáp Tết, các linh mục lại vận động ân nhân cho thêm hai triệu rưỡi nên hai vợ chồng có thêm chút tiền mua thịt trứng, đón một cái Tết đơn sơ.

“Điều mong muốn lớn nhất của chú bây giờ là cuộc sống mình làm ăn được để trang trải tiền phòng trọ được là mình đã cảm thấy là tạm sống được, chứ chuyện ăn uống chú thấy cũng không quan trọng.

Ví dụ thiếu hụt gạo thì thỉnh thoảng cha Phạm Trung Thành (linh mục Dòng Chúa cứu thế - PV) cũng có cho chục ký. Nếu mình hụt nữa thì mình đi ra các chùa xin, xin ở các chùa thì các thầy cũng cho mình năm, mười ký gạo vậy đó.”

 


 

Tuổi cao sức yếu

TPB Hồng Luông Cơ, năm nay 71 tuổi, cho hay vừa mới xuất viện ngay trước Tết hai ngày, nên năm nay cũng không chuẩn bị gì để mừng năm mới.

Ông bị thoát vị đĩa đệm, loãng xương nặng, xương bị xẹp phải nằm hẳn một chỗ, tất cả mọi sinh hoạt phải nhờ vợ con phụ giúp.

 Cuộc trò chuyện vơi ông Cơ bị ngắt quãng nhiều lần vì ông bị lên cơn đau. Ông nói đau đớn lắm mà cũng phải ráng chịu đựng. Bác sỹ không cho phẫu thuật vì tỉ lệ sống sót chỉ có 30%:

“Giờ hoàn cảnh của chú là nằm một chỗ, bị loãng xương. Bây giờ mổ không được, cũng không bơm xi măng vô được. Nếu bơm xi măng mà bị lọt vô tủy xương thì bị liệt.

Bây giờ chú đau đớn lắm mà phải chịu, nằm ở nhà vợ con lo, phải ráng sống chứ nó đau đớn lắm.”

TPB Trịnh Văn Thanh, 65 tuổi, hiện đang ở nhà cùng với anh trai và em gái ở Sài Gòn chia sẻ rằng nhờ có mạnh thường quân tặng quà, rồi hùn tiền với anh em trong nhà nên cũng có được ba ngày xuân tạm  đủ.

Ông Thanh trước làm nghề bán vé số dạo, nhưng mấy năm nay dịch bệnh, rồi sức khoẻ ngày càng yếu, đau bệnh liên miên nên phải nghỉ ở nhà. Nhờ có ân nhân, gia đình nên đỡ  phần ăn uống. Ông chỉ cầu mong sức khoẻ ổn định, không tốn tiền thuốc thang để không phải phiền đến người thân:

“Nếu như mình khéo gói ghém, dành dụm thì cũng ăn uống sống qua ngày được. Sợ nhất là đau bệnh, tốn tiền nhiều thì không chịu nổi. Còn bình thường người này người kia giúp một chút đỉnh thì cũng được, ăn cơm rồi sống qua ngày cũng tạm ổn.

Nói chung chú mong mình khỏe mạnh để đỡ tốn tiền mua thuốc. Bệnh hoạn khổ lắm.”

 

Vẫn cố gắng từng ngày

Ông Lê Văn Sẻ, đang ở một vùng quê hẻo lánh thuộc huyện Củ Chi, chia sẻ với Đài Á châu Tự do về ngày Tết năm nay của gia đình cũng không có gì đặc biệt, chỉ bánh chưng dưa cà gói gém vừa đủ trong ba ngày Tết thôi.

Năm nay đã 80 tuổi, mang trên mình nhiều thương tật từ thời chiến tranh, cộng với nhiều căn bệnh như bệnh tim, huyết áp, bệnh thận và tai biến, nhưng ông vẫn cố gắng đi bán vé số kiếm tiền ăn qua ngày. Vợ ông năm nay cũng đã ngoài 70, bị thoái hoá cột sống nên không được phép làm việc nặng. 

Ngày trước, khi còn khoẻ được chút thì ông đi xa hơn, bán được nhiều hơn, nhưng từ hai năm trở lại đây, tuổi cao sức yếu và tình hình dịch COVID lan tràn, nên cả hai vợ chồng phải nghỉ ở nhà. Bữa nào khoẻ chút thì ông cũng ráng ra đại lý lấy vé số bán lòng vòng mấy quán cà phê trong xóm. Mỗi ngày bán được vài chục tờ, kiếm được mấy chục ngàn, chỉ vừa đủ một bữa ăn bình dân cho hai người. 

“Cũng lây lất bán gần gần chòm xóm chứ không đi đâu xa. Khi nào khỏe thì đi còn mệt bệnh thì ở nhà. Chòm xóm gần có mấy tiệm cà phê thì mình cũng đi tới đó bán, một bữa cũng không được nhiều. chừng vài chục vé chứ không nhiều.”

“Trách nhiệm đã hết, nhưng danh dự phải giữ”

Các TPB VNCH mà RFA có cơ hội được trò chuyện trong bài viết này, họ đều cảm thấy rất hạnh phúc và trân trọng tình cảm của tất cả những người đã từng giúp đỡ, chia sẻ, và nâng đỡ những anh em TPB không may mắn còn ở lại Việt Nam sau cuộc chiến.

Ông Lê Hoàng Minh, năm nay 72 tuổi, ở Gò Vấp kể cho RFA về câu chuyện của bản thân. Trong một lần đi tiếp tế cho đơn vị hành quân vào năm 1972, ông đạp phải mìn làm cụt cả hai chân trên đầu gối, bể một con mắt và mất một bên xương quai hàm.

Sau chiến tranh, ông không lập gia đình, làm công việc buôn bán lặt vặt ngoài đường, kiếm sống qua ngày.

Sống chỉ có một mình, ông Minh rất vui khi có người đồng đội ở bên kia đại dương mà còn nhớ đến mình, chia sẻ, an ủi và giúp đỡ trong những lúc ngặt nghèo. Nhưng cũng có đôi lần, người TPB này nhận quà mà cảm thấy chạnh lòng. Ông nói đối với một người lính VNCH, tổ quốc, danh dự và trách nhiệm phải đặt lên trên hết. Có thể bây giờ trách nhiệm đã hết, nhưng danh dự là phải giữ:

“Có một số người muốn giúp cho anh em TPB nhưng họ lại muốn chúng tôi phải nghèo, phải mặc áo rách thì họ mới giúp. Điều đó đôi khi cũng hơi buồn.

Nếu chia sẻ thì chúng tôi xin nhận, còn nếu như nói thương hại, ban phát thì chuyện đó lại khác.

Đây là vấn đề danh dự của một con người mà hơn nữa mình đã từng là một người lính, tổ quốc danh dự và trách nhiệm là phải đưa lên.”

Nói về mong ước ở tuổi xế chiều này, các ông TPB chỉ cần được bình an, có sức khoẻ, không bệnh đau gì để được làm việc nuôi bản thân và gia đình. Đối với những người đã không còn sức lao động, họ cũng mong các mạnh thường quân có thể tương trợ, giúp đỡ để cuộc sống không quá lây lất, cực nhọc trong đoạn cuối của cuộc đời.

RFA