BBC News
30/6/2026
“...Theo nhiều nhà nghiên cứu, điều này xuất phát từ việc Sài Gòn không chỉ là một địa danh hành chính mà đã trở thành một biểu tượng văn hóa.
PGS-TS Hoàng Dũng nói với BBC rằng cái tên Sài Gòn đã tồn tại mấy trăm năm, vừa là vấn đề lịch sử, vừa là vấn đề văn hóa, tâm lí xã hội.
"Cái tên Sài Gòn khó mà gạch bỏ đi được và nó cũng chẳng có tội lỗi gì mà gạch bỏ. Cho nên người dân và ngay cả chính quyền người ta dùng từ Sài Gòn cũng là bình thường," ông nêu quan điểm.
Đối với nhà thơ Hoàng Hưng, người đã sống ở thành phố này gần 50 năm, cái tên TP HCM không cho ông những cảm xúc như tên Sài Gòn, "có lẽ vì nó chỉ mang ý nghĩa chính trị, hành chính đơn thuần, không gợi lên cái gì tha thiết, gắn bó"”
Nguồn hình ảnh,Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Quang cảnh chợ Bến Thành vào ngày 20/1/1970
Được đăng30 tháng 6 2026
Thời gian đọc: 14 phút
Nửa thế kỷ trước, Sài Gòn mất tên, nhường chỗ cho Thành phố Hồ Chí Minh sau một quyết định của "bên thắng cuộc". Qua bao vật đổi sao dời, tên gọi Sài Gòn vẫn có sức sống mãnh liệt đời sống.
Trong một số phát biểu vào năm 2025, Tổng Bí thư Tô Lâm đã nhiều lần nói rằng Sài Gòn trước năm 1975 như một "Hòn ngọc Viễn Đông", đồng thời nhận xét vào những năm 1960, Sài Gòn là điểm sáng và "Singapore cũng không bằng".
Những phát biểu này thu hút sự chú ý không chỉ vì góc nhìn về lịch sử phát triển đô thị, mà còn bởi việc tên gọi "Sài Gòn" được nhắc đến một cách tự nhiên trong diễn ngôn chính thức của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam.
Đã 50 năm kể từ khi Quốc hội Việt Nam quyết định đổi tên Sài Gòn thành Thành phố Hồ Chí Minh vào năm 1976, nhưng cái tên Sài Gòn vẫn hiện diện mạnh mẽ trong đời sống – trong trao đổi hằng ngày, trong văn chương, âm nhạc, thương hiệu và trong ký ức của nhiều thế hệ.
"Đi vô Sài Gòn", "lên Sài Gòn", "mưa Sài Gòn", "người Sài Gòn", hay thậm chí câu rao bán hàng: "Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, bánh mì Sài Gòn, một ngàn một ổ..." không chỉ thân thuộc tại miền Nam mà còn lan ra tới tận miền Bắc.
Đó vẫn là cách nói quen thuộc của hàng triệu người dân trong và ngoài thành phố, kể cả những người sinh ra nhiều năm sau khi Sài Gòn đã chính thức mang tên Thành phố Hồ Chí Minh.
Hai tiếng ấy vẫn xuất hiện trên biển hiệu quán xá, trong tên doanh nghiệp, bài hát, tác phẩm văn chương và trong cách người dân gọi thành phố hằng ngày.
Nhưng ngoài cái tên vẫn được gìn giữ qua nhiều thế hệ, thành phố đã thay đổi ra sao sau nửa thế kỷ?
Nguồn hình ảnh,Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Những cô gái trẻ chạy xe Honda trên đường phố Sài Gòn năm 1972
Sài Gòn xưa: 'như ở nước ngoài'
Điều khiến thành phố này nổi bật trong nửa đầu thế kỷ 20 là một đời sống đô thị sôi động, một nền giáo dục phát triển và bầu không khí cởi mở hiếm có trong khu vực.
Trao đổi với BBC News Tiếng Việt, nhà thơ, dịch giả Hoàng Hưng, một người "Hà Nội phố" đã chuyển vào Sài Gòn sinh sống từ năm 1977, cho biết trước khi thành phố đổi tên, ông đã có dịp vào Sài Gòn thăm mẹ và họ hàng di cư từ năm 1954.
"Còn nhớ khi từ trên xe đò đi từ Đà Nẵng vào bước chân xuống đường Trần Quang Khải, tôi đã choáng ngợp tưởng như mình ra nước ngoài!
"Cảm nhận của tôi về Sài Gòn sau vài tháng sống ở đó thật rõ ràng: một thành phố đầy sức sống, với sự năng động của nền kinh tế thị trường, hàng hóa hết sức phong phú, đa dạng...
"Chỉ một gói mì tôm lúc đó cũng bao nhiêu ý nghĩa," ông chia sẻ.
Là trung tâm hành chính của Nam Kỳ thuộc Pháp, Sài Gòn đã sớm trở thành nơi hội tụ của nhiều nền văn hóa.
Người Việt, người Hoa, người Pháp, người Ấn và nhiều cộng đồng khác cùng sinh sống, tạo nên một đô thị đa sắc màu với những khu phố, chợ, nhà hàng, quán cà phê và nhà hát hoạt động nhộn nhịp.
Nguồn hình ảnh,Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Đường phố Sài Gòn năm 1970
Những tờ báo như Gia Định Báo – tờ báo quốc ngữ đầu tiên của Việt Nam, Nông Cổ Mín Đàm, Lục Tỉnh Tân Văn, Đông Pháp Thời Báo, Thần Chung, hay sau này là Chính Luận, Sài Gòn Mới, Tự Do... trở thành diễn đàn của giới học giả, nhà văn, nhà báo và công chúng đô thị.
Trên các sạp báo ở trung tâm Sài Gòn, người dân có thể dễ dàng tìm thấy cả báo tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Pháp lẫn tiếng Hoa, thậm chí cả tạp chí Playboy, cho thấy mức độ đa dạng về ngôn ngữ, văn hóa và đời sống công cộng mà ít đô thị nào trong khu vực khi đó có được.
Sài Gòn cũng là một trong những trung tâm giáo dục quan trọng nhất của Đông Dương. Nơi đây tập trung nhiều trường học danh tiếng như Petrus Ký, Gia Long, Marie Curie hay Viện Đại học Sài Gòn, đào tạo nhiều thế hệ trí thức, nhà văn, nhà báo, chính khách và doanh nhân.
Sinh viên từ khắp miền Nam và cả Campuchia, Lào tìm đến Sài Gòn để học tập, góp phần biến thành phố thành trung tâm tri thức của khu vực.
Cùng với sự phát triển của giáo dục là một đời sống văn hóa phong phú. Sài Gòn có các nhà hát, rạp chiếu bóng, phòng hòa nhạc, hiệu sách, thư viện và các tụ điểm giải trí hiện đại. Âm nhạc, điện ảnh, cải lương và sau này là tân nhạc đều phát triển mạnh, tạo nên một không gian văn hóa năng động mà nhiều đô thị trong khu vực khi đó chưa có được.
Tinh thần cởi mở và khả năng tiếp nhận cái mới là một nét đặc trưng của Sài Gòn. Đây là nơi những xu hướng thời trang, âm nhạc, ẩm thực và lối sống mới thường xuất hiện đầu tiên trước khi lan ra các địa phương khác. Chính sự giao thoa giữa truyền thống và hiện đại đã tạo nên bản sắc riêng của thành phố.
Nhà thơ Hoàng Hưng, tác giả của những tập thơ tạo tiếng vang như Ngựa biển, Người đi tìm mặt, Hành trình,... cho biết ông rất ấn tượng với một nền giáo dục tốt đẹp, học sinh lễ phép kỷ luật ở Sài Gòn khi đó.
Bên cạnh đó, ông còn đề cập đến kho sách khổng lồ, đa dạng của một nền văn học, nghiên cứu và dịch thuật cởi mở, nhiều chiều, khai thác văn hóa dân tộc, đặc biệt là Phật giáo, và cập nhật kiến thức quốc tế; những tình khúc du dương, lãng mạn, đặc biệt là ca khúc Trịnh Công Sơn đầy ám ảnh da diết.
"Gần đây, có nghe Tổng Bí thư Tô Lâm khen ngợi Sài Gòn những năm 1960 còn văn minh hiện đại hơn Singapore cùng thời gian, thì thấy cái tên Sài Gòn quả là gắn với một cuộc sống tốt đẹp đáng nhớ," nhà thơ Hoàng Hưng nói.
'Lịch sử sang trang'
Sau khi Sài Gòn sụp đổ năm 1975, chính quyền cộng sản đổi tên thành phố bằng tên lãnh tụ Hồ Chí Minh, thay nhiều tên đường cũ bằng tên các nhà cách mạng, đảng viên cộng sản.
Vào ngày 2/7/1976, tại kỳ họp thứ nhất Quốc hội khóa 6, Quốc hội đã thông qua nghị quyết chính thức đặt tên thành phố Sài Gòn - Gia Định là Thành phố Hồ Chí Minh.
Trong phần mở đầu của nghị quyết, Quốc hội nêu rằng nhân dân Sài Gòn - Gia Định "luôn luôn tỏ lòng kính yêu vô hạn đối với Chủ tịch Hồ Chí Minh và tha thiết với việc thành phố mang tên Người", đồng thời khẳng định thành phố "xứng đáng được vinh dự mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại".
Vào thời điểm đó, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Hoàng Dũng đang học đại học ở Huế.
"Những người đọc văn chương chữ nghĩa như chúng tôi thì chỉ thấy một điểm thôi: là lịch sử sang trang," ông nhớ lại.
Theo nhà ngôn ngữ học này, việc đổi tên Sài Gòn không phải là sáng kiến của Quốc hội năm 1976, mà thật ra là một ý định đã được nung nấu từ lâu.
Ông Dũng chỉ ra rằng trong bài thơ Ta đi tới ra đời vào năm 1954, nhà thơ Tố Hữu đã viết: Ai đi Nam bộ/ Tiền Giang, Hậu Giang/ Ai vô thành phố/ Hồ Chí Minh/ Rực rỡ tên vàng...
"Người chiến thắng thì họ làm cái gì tùy họ, nếu có ý kiến gì chắc là rất dễ dàng bị gán mác phản động. Còn những người có suy nghĩ xa hơn thì chưa chắc họ đồng ý, nhưng tôi không tin có ai đủ can đảm mở miệng can ngăn.
"Thành ra cái tên Thành phố Hồ Chí Minh được thông qua một cách nhẹ nhàng. Tâm lý xã hội người thì phấn khởi, người thì cay đắng, nhưng tất cả đều phải chấp nhận," ông nói với BBC.
Sài Gòn thành tên phường
Vào giữa thập niên 1970, khu vực Sài Gòn - Gia Định có khoảng hơn ba triệu dân. Đây là trung tâm kinh tế, thương mại và hành chính lớn nhất miền Nam Việt Nam, với hệ thống cảng, ngân hàng, trường đại học và các khu dân cư được hình thành qua nhiều thời kỳ.
Không gian đô thị khi ấy chủ yếu tập trung ở khu vực các quận (cũ) nội thành như Quận 1, Quận 3, Quận 5, Phú Nhuận và một phần Bình Thạnh. Xa hơn là những vùng ngoại ô với ruộng lúa, kênh rạch và làng xóm.
Ngày nay, sau nhiều lần mở rộng địa giới và đặc biệt sau khi sáp nhập Bình Dương và Bà Rịa-Vũng Tàu vào năm 2025, TP HCM đã trở thành siêu đô thị với diện tích và dân số lớn nhất Việt Nam (khoảng 6.772 km² và dân số hơn 14 triệu người).
Sài Gòn hiện nay là tên của một phường ở trung tâm thành phố, được thành lập trên cơ sở sáp nhập toàn bộ phường Bến Nghé cùng một phần phường Đa Kao và phường Nguyễn Thái Bình của Quận 1 cũ.
Với diện tích hơn 3km2 và dân số hơn 47.000 người, phường này được xem là trái tim của thành phố, nơi tập trung nhiều công trình mang tính biểu tượng như phố đi bộ Nguyễn Huệ, Nhà hát Thành phố, trụ sở UBND TP HCM, Nhà thờ Đức Bà, Bưu điện Trung tâm và bờ sông Sài Gòn.
Theo PGS-TS Hoàng Dũng, người đã cùng gia đình chuyển vào TP HCM sinh sống từ hơn 30 năm trước, Sài Gòn bắt đầu chỉ là khu vực trung tâm.
"Ví dụ như tôi ở Gò Vấp, mà nói là mai 'lên Sài Gòn', thì có nghĩa chính là lên khu trung tâm đó. Bây giờ gọi là phường Sài Gòn thì là phù hợp," ông nhận xét.
Trong khi đó, nhà thơ Hoàng Hưng nói rằng, với cá nhân ông "thôi thì phải chấp nhận" việc cái tên Sài Gòn được lưu giữ tới tư cách là một phường để nó không mất hẳn tên về mặt hành chính.
"Thực tình, tôi mong muốn TP HCM là một đại đô thị, bao gồm: thành phố Sài Gòn (hoặc Sài Gòn - Gia Định), thành phố Vũng Tàu, thành Thủ Dầu Một. Được thế là đẹp nhất," ông chia sẻ quan điểm.
Nguồn hình ảnh,Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Quang cảnh TP HCM vào tháng 4/2025
TP HCM qua những thăng trầm
Trong nửa thế kỷ kể từ khi mang tên TP HCM, đô thị lớn nhất Việt Nam đã trải qua nhiều thăng trầm.
Nếu xét về nốt thăng, TP HCM ngày nay là đầu tàu kinh tế của Việt Nam, đóng góp khoảng một phần tư GDP cả nước và là trung tâm tài chính, công nghệ, logistics và dịch vụ lớn nhất.
Đây cũng là nơi hội tụ của con người từ mọi miền: sinh viên tới học tập, mọi tầng lớp người dân tới kiếm việc làm, cơ hội kinh doanh.
Hàng chục khu đô thị mới đã mọc lên ở phía Đông, phía Nam và phía Tây. Những nơi từng là đầm lầy hoặc vùng nông nghiệp như Thủ Thiêm, Phú Mỹ Hưng hay một phần TP Thủ Đức đã trở thành các trung tâm kinh doanh và khu dân cư hiện đại.
Hệ thống hạ tầng cũng thay đổi mạnh mẽ. Nếu như Sài Gòn trước đây chủ yếu phụ thuộc vào xe máy, xe buýt và đường bộ thì TP HCM ngày nay đã có tuyến metro đầu tiên đi vào hoạt động sau gần 20 năm thi công, cùng mạng lưới đường cao tốc, đường vành đai và các dự án giao thông quy mô lớn đang tiếp tục được triển khai.
Nhà thơ Hoàng Hưng nhận định rằng những năm gần đây, TP HCM có nhiều thay đổi theo hướng tốt, đặc biệt là xây dựng kiến trúc hiện đại; dịch vụ, thương mại phục vụ đời sống người dân.
Theo ông, đó là nhờ nền kinh tế thị trường được khôi phục, kinh tế tư nhân được khuyến khích, từ đó mới có những thành tựu rõ ràng là các khu đô thị hiện đại như Phú Mỹ Hưng, Vinhomes... hay các hệ thống trường học tư thục và quốc tế; hệ thống siêu thị; hệ thống xe buýt công cộng; hệ thống xe công nghệ mà ông cho là "hữu hiệu hơn nhiều nước khác".
"Tôi tin là với truyền thống năng động, cởi mở của người Sài Gòn và đường lối kinh tế mới của nhà nước Việt Nam, thành phố này sẽ phát triển mạnh mẽ," ông đánh giá.
Nhưng bên cạnh đó còn có những nốt trầm.
Những năm sau 1975, thành phố đối mặt với nhiều khó khăn do hậu quả chiến tranh, cơ chế kinh tế kế hoạch hóa tập trung và tình trạng khan hiếm hàng hóa.
Nửa cuối thập niên 1970, các chiến dịch cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh được triển khai, trong đó nhiều doanh nghiệp và hộ kinh doanh tư nhân, đặc biệt là cộng đồng doanh nhân người Hoa vốn giữ vai trò quan trọng trong hoạt động thương mại của Chợ Lớn, bị quốc hữu hóa hoặc buộc phải ngừng hoạt động. Nhiều gia đình đô thị Sài Gòn bị đẩy đi vùng kinh tế mới. Hàng chục ngàn người bỏ xứ ra đi.
Cùng với căng thẳng trong quan hệ Việt Nam-Trung Quốc và làn sóng nạn kiều, người Hoa rời Việt Nam vào cuối những năm 1970, hoạt động kinh tế bị rối loạn, sụp đổ.
Nguồn hình ảnh,Getty Images
Chụp lại hình ảnh,Các nhân viên y tế mặc đồ bảo hộ khi đưa một bệnh nhân nhiễm Covid-19 lên xe cứu thương tại Bệnh viện dã chiến số 6 ở Thành phố Hồ Chí Minh vào tháng 8/2021
Gần đây hơn, đại dịch Covid-19 là một trong những giai đoạn khó khăn nhất trong lịch sử hiện đại của thành phố.
Là tâm dịch lớn nhất cả nước vào năm 2021, TP HCM chịu tổn thất nặng nề về kinh tế và con người. Theo số liệu từ Bộ Y tế Việt Nam, thành phố là nơi có số ca tử vong do COVID-19 cao nhất cả nước, với 19.985 người. Con số thực tế được cho là cao hơn thế.
PGS-TS Hoàng Dũng cho rằng một nốt trầm về mặt văn hóa sẽ có tác động sâu xa là việc "cả một nền báo chí lẫy lừng của Sài Gòn" bị dẹp bỏ.
Ngày 20/6, Thành ủy TP HCM công bố quyết định thành lập Cơ quan Báo và Phát thanh, Truyền hình TP HCM trên cơ sở sắp xếp lại 11 cơ quan báo chí của thành phố.
Từ ngày 1/7, tám cơ quan báo chí, gồm báo Người Lao Động, Phụ nữ TP HCM, Pháp luật TP HCM cùng năm tạp chí, chấm dứt hoạt động độc lập.
Ba đơn vị được tổ chức lại, gồm báo Sài Gòn Giải Phóng, Tuổi Trẻ (bản điện tử) và Đài Phát thanh - Truyền hình TP HCM (HTV), sẽ trực thuộc cơ quan mới cùng với Trung tâm Đào tạo và Truyền thông.
"Tôi nghĩ đây là một thiệt hại rất lớn về đời sống tinh thần. Lịch sử báo chí khi viết về giai đoạn này phải coi đây là một sự kiện đau đớn không thể quên được," nhà ngôn ngữ học này cho hay.
Vì sao cái tên Sài Gòn vẫn còn đó?
Nửa thế kỷ sau khi mất tên với tư cách là một đơn vị hành chính, cái tên Sài Gòn vẫn chưa biến mất khỏi đời sống.
Sài Gòn hiện diện trong hàng loạt thương hiệu: Bia Sài Gòn, Saigon Co.op, Saigon Centre, SaigonTourist... Nhiều doanh nghiệp thành lập sau năm 1975 vẫn lựa chọn "Sài Gòn" làm thương hiệu vì giá trị nhận diện và tính biểu tượng.
Trên mạng xã hội, nhiều người vẫn giới thiệu mình là "người Sài Gòn". Trong văn chương, âm nhạc, báo chí, tên gọi này vẫn được sử dụng như một biểu tượng của sự phóng khoáng, cởi mở và nhịp sống sôi động.
Theo nhiều nhà nghiên cứu, điều này xuất phát từ việc Sài Gòn không chỉ là một địa danh hành chính mà đã trở thành một biểu tượng văn hóa.
PGS-TS Hoàng Dũng nói với BBC rằng cái tên Sài Gòn đã tồn tại mấy trăm năm, vừa là vấn đề lịch sử, vừa là vấn đề văn hóa, tâm lí xã hội.
"Cái tên Sài Gòn khó mà gạch bỏ đi được và nó cũng chẳng có tội lỗi gì mà gạch bỏ. Cho nên người dân và ngay cả chính quyền người ta dùng từ Sài Gòn cũng là bình thường," ông nêu quan điểm.
Đối với nhà thơ Hoàng Hưng, người đã sống ở thành phố này gần 50 năm, cái tên TP HCM không cho ông những cảm xúc như tên Sài Gòn, "có lẽ vì nó chỉ mang ý nghĩa chính trị, hành chính đơn thuần, không gợi lên cái gì tha thiết, gắn bó".
"Bản thân tôi là người gốc Hà Nội mấy đời, bà nội tôi là người góp phần xây dựng nên những đường phố ở Hà Nội những năm 1920, nhưng cũng tự hào là đã trở thành 'người Sài Gòn' với thời gian dài nhất của đời mình," ông nói thêm.
Nhà ngôn ngữ học Hoàng Dũng lưu ý rằng đa số người dân đang sống tại thành phố này là cư dân sau năm 1975, ngay trong lòng chế độ mới, nên cách nhìn của họ sẽ khác ông cha họ.
"Cho nên đây là câu chuyện của tương lai, sự hòa hợp, hòa giải dân tộc phụ thuộc rất lớn vào cách hành xử của chính quyền. Họ phải cho thấy tính chính danh của mình ngày càng được đắp bồi chứ không phải là hao mòn," nhà nghiên cứu này kết luận.
BBC News
SOURCE:
https://www.baoquocdan.org/2026/07/sai-gon-50-nam-oi-ten-nhung-gi-mat-va.html
XIN BẤM "READ MORE" ĐỂ ĐỌC BẢN DỊCH TIẾNG ANH TỪ GOOGLE
Saigon 50 years renamed: What is lost and what is eternal
BBC News
30/6/2026
"... According to many researchers, this comes from the fact that Saigon is not only an administrative landmark but has become a cultural symbol.
Prof. Hoang Dung told the BBC that the name Saigon has existed for hundreds of years, both historical and cultural and psychological issues.
“The name Saigon is difficult to remove and it is not guilty of any sin that is crossed out. So the people and even the government use from Saigon is normal,” he said.
For the poet Hoang Hung, who has lived in this city for nearly 50 years, the name of Ho Chi Minh City does not give him emotions like the name Saigon, "perhaps because it only has political, political significance, simple administration, does not evoke anything earnest, sticky "
Image Source, Getty Images
Take a picture, View of Ben Thanh Market on January 20, 1970
Published30 June 2026
Reading time: 14 minutes
Half a century ago, Saigon lost its name, giving way to Ho Chi Minh City after a decision of the "winner". Through the changing stars, the name Saigon still has the strong vitality of life.
In some statements in 2025, General Secretary To Lam has repeatedly said that Saigon before 1975 as a "Pearl of the Far East", and commented that in the 1960's, Saigon was a bright spot and "Singapore is not equal".
These statements attracted not only attention from the perspective of urban development history, but also by the name "Saigon" naturally mentioned in the official speech of the head of the Communist Party of Vietnam.
It has been 50 years since the National Assembly of Vietnam decided to change the name of Saigon to Ho Chi Minh City in 1976, but the name Saigon is still strong in life – in daily exchanges, in literature, music, brand and in the memory of many generations.
"Going to Saigon", "to Saigon rain", "Saigon people", "Saigon people", or even the sales sentence: "Saigon bread, buttery solids, Saigon bread, a thousand a nest ... not only familiar in the South but also spread to the North.
It is still a familiar way of saying millions of people inside and outside the city, including those born many years after Saigon was officially named Ho Chi Minh City.
These two hours still appear on the infirmary signage, in the business name, song, literary work and in the way people call the city every day.
But apart from the name still preserved over the generations, how has the city changed after half a century?
Image Source, Getty Images
Take pictures, Young girls driving Honda on the streets of Saigon in 1972
Old Saigon: 'like abroad'
What made this city stand out in the first half of the 20th century is a vibrant urban life, a developed education and a rare open atmosphere in the region.
Talking to BBC News in Vietnamese, the poet and translator Hoang Hung, a "Hanoi town" who has been living in Saigon since 1977, said that before the city changed his name, he had the opportunity to visit his mother and relatives to immigrate since 1954.
“Remember when I came from the bus from Da Nang to the entrance to Tran Quang Khai Street, I was overwhelmed as if I was going abroad!
“My feeling about Saigon after a few months of living there is clear: a city full of vitality, with the dynamism of the market economy, very rich, diverse goods ...
“Just a packet of shrimp noodles at that time was meaningful,” he said.
As the administrative center of Nam Ky of France, Saigon soon became a convergence of many cultures.
Vietnamese, Chinese, French, Indians and many other communities live together, creating a colorful metropolis with bustling neighborhoods, markets, restaurants, cafes and theaters.
Image Source, Getty Images
Take pictures, Saigon Street in 1970
Newspapers such as Gia Dinh Newspaper – the first national language newspaper of Vietnam, Nong Co Tam, Lu Xin Van Province, East France Times, God Chung, or later Chinh Thuan, Saigon New, Freedom ... became the forum of scholars, writers, journalists and the urban public.
On the newsstands in the center of Saigon, people can easily find both Vietnamese, English, French and Chinese newspapers, even Playboy magazine, showing the diversity of languages, cultures and public life that few urban areas in the area at that time have.
Saigon is also one of the most important educational centers of Indochina. It is home to many prestigious schools such as Petrus Sign, Gia Long, Marie Curie or Saigon University, training generations of intellectuals, writers, journalists, politicians and businessmen.
Students from all over the South and Cambodia, Laos come to Saigon to study, contributing to turning the city into the knowledge center of the region.
Along with the development of education is a rich cultural life. Saigon has theaters, cinemas, concert halls, bookstores, libraries and modern entertainment venues. Music, cinema, salary and later new music are thriving, creating a dynamic cultural space that many cities in the area at that time did not have.
The spirit of openness and the ability to receive new things is a characteristic feature of Saigon. This is where new fashion, music, food and lifestyle trends usually appear first before spreading to other localities. It is the intersection of tradition and modernity that has created the city’s own identity.
The poet Hoang Hung, the author of the poetry collection that resonates such as Sea Horses, Who Seeks Face, Journey, ... said he was very impressed with a good education, disciplinary students in Saigon at that time.
In addition, he also mentioned the huge, diverse bookstore of a literature, research and translation of open, multi-dimensional, exploiting national culture, especially Buddhism, and updating international knowledge; melodic, romantic songs, especially the song Trinh Cong Son full of obsession.
“Recently, having heard General Secretary To Lam praise Saigon in the 1960’s and more modern civilization than Singapore at the same time, the name of Saigon is associated with a good life worth remembering,” the poet Hoang Hung said.
'History to the page'
After the collapse of Saigon in 1975, the communist government changed its name to the city by the name of Ho Chi Minh, replacing many old street names with the names of revolutionaries and Communist Party members.
On July 2, 1976, at the first session of the 6th National Assembly, the National Assembly adopted the official resolution naming Saigon - Gia Dinh City as Ho Chi Minh City.
In the opening part of the resolution, the National Assembly stated that the people of Saigon-Gia Dinh "always pay infinite love to President Ho Chi Minh and earnest with the city bearing his name", and affirmed that the city "worthy of the honor of bearing the name of the great President Ho Chi Minh".
At that time, Associate Professor, Dr. Hoang Dung was attending university in Hue.
“People who read literal literature like us only see one point: history to the page,” he recalled.
According to this linguist, the renaming of Saigon was not the initiative of the National Assembly in 1976, but actually an intention that had been heated a long time ago.
Mr. Dung pointed out that in the poem I went to be born in 1954, the poet To Huu wrote: Who goes to the South / Tien Giang, Hau Giang / Who is in the city / Ho Chi Minh / Brilliant golden name ....
“The winner does whatever they do, if there is any idea, it is very easy to be labeled reactionary. Those who think further are not sure they agree, but I don’t believe anyone has the courage to open their mouths.
“So the name Ho Chi Minh City is passed gently. Human social psychology is exhilarating, people are bitter, but they all have to accept,” he told the BBC.
Saigon into ward name
In the mid-1970’s, Saigon-Gia Dinh area had more than three million people. It is the largest economic, commercial and administrative center in South Vietnam, with the system of ports, banks, universities and residential areas formed over many periods.
The urban space at that time was mainly concentrated in the area of the inner city (old) districts such as District 1, District 3, District 5, Phu Nhuan and part of Binh Thanh. Further are the suburbs with rice fields, canals and villages.
Today, after many regional and special expansions after the merger of Binh Duong and Ba Ria-Vung Tau by 2025, Ho Chi Minh City has become the largest megacity and population in Vietnam (about 6,772 km2 and a population of more than 14 million).
Saigon is now the name of a ward in the center of the city, established on the basis of merging the entire Ben Nghe ward with a part of Da Kao ward and Nguyen Thai Binh ward of the old District 1.
With an area of more than 3km2 and a population of more than 47,000 people, this ward is considered the heart of the city, where many iconic buildings such as Nguyen Hue walking street, City Theatre, Ho Chi Minh City People's Committee headquarters, Notre Dame Cathedral, Central Post Office and Saigon River bank.
According to Prof. Hoang Dung, who moved with his family to Ho Chi Minh City more than 30 years ago, Saigon began only as a central area.
“For example, I’m in Go Vap, and I’m going to go to the mall, and I mean to go to that center. Now it’s appropriate to call it Saigon ward,” he remarked.
Meanwhile, the poet Hoang Hung said that, for him personally, he “must accept” that the name of Saigon is kept as a ward so that it does not lose its name in the administrative way.
“Honestly, I want Ho Chi Minh City to be a great metropolis, including Saigon City (or Saigon – Gia Dinh), Vung Tau City, Thu Dau Mot City. That’s the most beautiful,” he shared his opinion.
Image Source, Getty Images
Take pictures, Ho Chi Minh City in April 2025
HCM City through ups and downs
In half a century since the name of Ho Chi Minh City, the largest city in Vietnam has experienced many ups and downs.
In terms of promotion, Ho Chi Minh City today is the economic locomotive of Vietnam, contributing about a quarter of the country’s GDP and the largest financial, technology, logistics and service center.
This is also the convergence of people from all regions: students come to study, all classes of people to find jobs, business opportunities.
Dozens of new urban areas have sprung up in the east, south and west. Places that used to be marshes or agricultural areas such as Thu Thiem, Phu My Hung or part of Thu Duc city have become modern business centers and residential areas.
The infrastructure system has also changed drastically. If Saigon previously mainly depended on motorcycles, buses and roads, Ho Chi Minh City today has the first metro line to come into operation after nearly 20 years of construction, along with the network of highways, ring roads and large-scale transportation projects that are continuing to be implemented.
The poet Hoang Hung said that in recent years, Ho Chi Minh City has many changes in a good direction, especially building modern architecture; services and trade to serve people’s lives.
According to him, it is thanks to the restored market economy, the private economy is encouraged, from which there are clear achievements that modern urban areas such as Phu My Hung, Vinhomes ... or private and international school systems; supermarket systems; public bus systems; technology vehicle systems that he considers to be "more branded than many other countries".
“I believe that with the dynamic and open tradition of Saigon people and the new economic line of the Vietnamese state, this city will flourish,” he said.
But there are also deep notes.
In the years after 1975, the city faced many difficulties due to the consequences of war, a centralized economic mechanism of planning and the shortage of goods.
In the second half of the 1970’s, campaigns to renovate the capitalist enterprise were implemented, in which many private businesses and households, especially the Chinese business community, played an important role in Cho Lon’s trade, were nationalized or forced to shut down. Many Saigon urban families are driven away to the new economic zone. Tens of thousands of people left the country.
Along with tensions in Vietnam-China relations and the wave of overseas unrest, Chinese people left Vietnam in the late 1970’s, economic activity was disrupted and collapsed.
Image Source, Getty Images
Take pictures, Health workers wearing protective gear when putting a Covid-19-infected patient in an ambulance at Field Hospital No. 6 in Ho Chi Minh City in August 2021
More recently, the Covid-19 pandemic was one of the most difficult periods in the city's modern history.
As the largest epicenter in the country in 2021, Ho Chi Minh City suffered heavy economic and human losses. According to data from the Ministry of Health of Vietnam, the city is home to the highest number of COVID-19 deaths in the country, with 19,985 people. The actual number is said to be higher than that.
Prof. Hoang Dung said that a deep cultural note will have a profound impact that "a whole of Saigon's illustrious press" was rejected.
On June 20, the HCM City Party Committee announced the decision to establish the Ho Chi Minh City Newspaper and Broadcasting and Television Agency on the basis of rearranging the 11 press agencies of the city.
From July 1, eight press agencies, including Laborers and Women of Ho Chi Minh City, Ho Chi Minh City Law, Ho Chi Minh City Law and the same magazine, ended independent activities.
Three units are reorganized, including Saigon Liberation Newspaper, Tuoi Tre (electronic version) and Ho Chi Minh City Radio-Television (HTV), will be under the new agency along with the Training and Communication Center.
“I think this is a huge loss of spiritual life. The history of journalism when writing about this period must be considered an unforgettable painful event,” the linguist said.
Why is the name Saigon still there?
Half a century after losing its name as an administrative unit, the name Saigon has not disappeared from life.
Saigon is present in a series of brands: Saigon Beer, Saigon Co.op, Saigon Centre, SaigonTourist... Many businesses established after 1975 still choose "Saigon" as a brand because of the identity value and symbolism.
On social media, many people still refer themselves as "Saigon people". In literature, music, newspapers, this name is still used as a symbol of openness, openness and vibrant pace of life.
According to many researchers, this comes from the fact that Saigon is not only an administrative landmark but has become a cultural symbol.
Prof. Hoang Dung told the BBC that the name Saigon has existed for hundreds of years, both historical and cultural and psychological issues.
“The name Saigon is difficult to remove and it is not guilty of any sin that is crossed out. So the people and even the government use from Saigon is normal,” he said.
For the poet Hoang Hung, who has lived in this city for nearly 50 years, the name Ho Chi Minh City does not give him emotions like the name Saigon, "perhaps because it only has political, simple administrative meaning, does not evoke anything earnest, attached".
“I myself have been of Hanoi descent for many generations, my grandmother is the one who contributed to building the streets in Hanoi in the 1920’s, but also proud to have become the ‘Saigon’ with the longest time of his life,” he added.
linguist Hoang Dung noted that the majority of people living in this city are residents after 1975, in the heart of the new regime, so their view will be different from their fathers.
“So this is the story of the future, harmony, national reconciliation depends greatly on the way the government behaves. They must show that their legitimacy is increasingly accreted, not wear and tear,” the researcher concluded.
BBC News


No comments:
Post a Comment